Sáng lập chế độ quăn chủ Do Thái.

Sáng lập chế độ quăn chủ Do Thái.

 

Cuộc khủng hoảng do các cuộc xâm chiếm của người Philistine tạo ra không làm cho người Do Thái thoái chí mà còn kết hợp họ và làm tăng nhuệ khí chiên đấu của họ. Ngoài ra, điều này trực tiếp dẫn đến việc hình thành chế độ quân chủ Do Thái khoảng năm 1025 TCN. Cho đến thời điểm này, quô’c gia được các “thủ lĩnh” cai trị, quyền bính của họ không khác gì quyền bính của các lãnh dạo tôn giáo. Nhưng lúc này, với nhu cầu tổ chức và kỷ luật nhiều hơn, người dân yêu cầu nhà vua cai trị mình, phải cùng họ tham chiến. Người đầu tiên được chọn ở cương vị như thế là Saul, “thanh niên được chọn và cũng là một người vĩ đại”, một thành viên thuộc bộ tộc Benjamin.

Sự trị vì của vua Sauỉ. Mặc dù lúc đầu nhà vua được thần dân yêu mên, nhưng sự trị vì của vua Saul không phải là một thời gian hạnh phúc, đ6’i với quốc gia hoặc đôi với bản thân người cai trị. Trong Kinh Cựu ước chỉ nêu một vài lý do. Rõ ràng Saul gánh chịu sự bực mình của Samuel, thủ lĩnh cuối cùng trong số các thủ lãnh vĩ đại, người ta nghĩ vẫn còn quyền lực phía sau ngai vàng. Trước đó rất lâu đã xuất hiện một David đầy tham vọng, với sự khích lệ của Samuel, dùng thủ đoạn khéo léo lôi kéo dân chúng không ủng hộ nhà vua nữa. Phát động chiến dịch quân sự của chính mình, ông giành được thắng lợi đẫm máu, kế tiếp nhau. Trái lại, các đạo quân của Saul gặp nhiều tai họa. Sau cùng, bản thân nhà vua, bị vết thương trí mạng, yêu cầu người mang áo giáp hãy giết chết mình. Nhưng người mang áo giáp không làm theo lệnh vua, vua rút gươm, tự ngã người lên gươm rồi chết.

David vĩ đại. David lúc này lên làm vua và cai trị 10 năm. Thời gian ông cai trị là một trong những giai đoạn vinh quang nhất trong lịch sử Do Thái. Ỏng trừng phạt người Philistine, lãnh thổ của họ lúc này chỉ còn là một dải đất hẹp trên bờ biển phía nam. Ông thống nhất

Bộ tộc thành một nhà nước thống nhất dưới sự lãnh đạo của một quốc vương chuyên chế, và ông bắt đầu xây dựng kinh thành nguy nga ở Jerusalem. Nhưtig chính quyền mạnh, vinh quang quân sự, và vật chất huy hoàng không phải là phúc lành ban cho thần dân. Những cái di kèm chắc chắn phải có là đánh thuê cao và cưỡng bách tòng quân. Do đó, trước khi David chết, ở nhiều nơi trong vương quốc người dân cảm thấy bất bình.

Solomon thèm muốn sự tráng lệ của phương Đồng. Con trai của David là Solomon kế vị vua cha, ông là vị vua cuối cùng trong chế độ quân chủ hợp nhất. Do khát vọng theo chủ nghĩa dân tộc vào sau này, Solomon được mô tả trong truyền thuyết Do Thái như một

Lối vào Mộ Vua David trẽn núi Zion. Vua David cai trị trong thế kỷ 10 TCN. Lôi vào mộ vua rõ ràng dược xây dựng sau này, nhưng bản thân ngôi mộ có từ lúc David chết.

trong sò những người cai trị khôn ngoan nhất, công bằng nhát, và được khai sáng nhất trong mọi lịch sử. Thực tế sự nghiệp của ông không có nhiều chứng cứ để biện minh cho một suy nghĩ như thế. Tất cả những gì có thể nói tốt về ông đó là một nhà ngoại giao sắc sảo, và cũng là người bảo trợ tích cực trong ngành thương mại. Hầu hết các chính sách của ông đều mang tính chất trấn áp, dĩ nhiên, không có chủ tâm như thế. Tham vọng bắt chước sự tráng lệ, sang trọng của các bạo chúa phương Đông khác, ông lập hậu cung gồm 700 bà vợ và 300 nàng hầu, xây dựng nhiều cung điện nguy nga, chuồng ngựa nuôi hơn 4000 con, và một dền thờ tốn kém ở Jerusalem. Vì Palestine nghèo tài nguyên, hầu hết vật liệu trong các công trình xây dựng đều phải nhập ngoại. Vàng, bạc, đồng và tuyết tùng được mua với số lượng lổm đến mức thu nhập từ thuế và từ các khoản thuế thu trong thương mại không đủ chi trả. Để lắp vào khoản thâm hựt, Solomon phải nhượng 20 thành phô và phải áp dụng “corvée7’, hoặc hệ thống lao động cưỡng bách.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *