Nguồn gốc Do Thái Và mối Quan Hệ với Các Dẳn Tộc Khác

Nguồn gốc Do Thái Và mối Quan Hệ với Các Dẳn Tộc Khác

Đặc điểm đạo dức của người Do Thái. Nguồn gốc của dân tộc Do Thái vẫn là một vân đề bí ấn. Chắc chắn họ không phải là một chủng tộc riêng biệt và họ cũng không có những dặc điểm cụ thể đu để phân biệt họ một cách rõ ràng với các dân tộc khác xưng quanh. Người ta cũng chưa biết rõ về nguồn gốc tên gọi của họ. Theo một nguồn giải thích, xuất phát từ Khabiru hoặc Habiru, tên này do kẻ thù của họ nghĩ ra, có nghía gần

giông như “người xa lạ”, “người bị ruồng bỏ”, hoặc “du mục”[1]. Theo các nguồn đáng tin cậy khác, từ này liên quan đến từ “Ever” hoặc “Eber”, ám chỉ những người đến từ bên kia sông Euphrates. Cho dù nguồn gốc xuất xứ cửa từ là gì đi nữa, nhưng có vẻ ban đầu dùng để gọi nhiều dân tộc di cư khác nhau, và sau này chỉ dùng để gọi riêng người Israel.

Sự di cư của người Do Thái. Hầu hết các học giả nhất trí rằng vùng đất quê hương ban đầu của người Do Thái là ở hoang mạc Arập. Tuy nhiên, sự xuất hiện đầu tiên của những người sáng lập đất nước Israel, là ở phía tây bắc Lưỡng Hà. Rõ ràng vào đầu những năm 1800 TCN, một nhóm người Do Thái dưới sự lãnh đạo của Abraham đến đó định cư. Sau này, cháu của Abraham là Jacob dẫn đầu một đoàn dí cư đi về phía tây, và bắt đầu cư trứ ở Palestine. Chính từ Jacob, sau này được gọi là Israel, mói có tên gọi người Israel. Sau những nồm 1600 TCN một số bộ tộc người Israel, cùng với nhiều người Do Thái khác, di xuống Ai Cập để tránh hậu quả của nạn đói. Dường như họ định cư ở vùng gần Châu thổ, bị chính quyền Pharaoh bắt làm nô dịch. Khoảng 1300-1250 năm TCN con cháư của họ tìm thây một người lãnh đạo mới là Moses bất khuất, giải thoát họ khỏi cảnh nô dịch, dưa họ về bán đảo Sinai, và thuyết phục họ trở thành những người thờ phụng Đức Chúa (Yahweh), đôi khi bị viết nhầm thành Jehovah. Cho đến nay Yahweh là chúa của dân tộc chân cừu Do Thái trên một vùng rộng thuộc bán đảo Sinai. Xem hệ thống thcr cúng Yahweh là tâm điểm, Moses kết hợp các bộ tộc môn đệ khác nhau thành một liên minh, đôi khi được gọi là Đại nghị liên bang Yahweh. Chính liên minh này dóng vai trò chi phối trong sự xâm chiếm của Palestine, hay dải đất Canaan.

Miền đất hứa. Với lượng mưa ít ỏi và địa hình gồ ghề, Palestine là nơi ẩn náu cho những Đứa con Israel bị bỏ rơi, vô cùng thèm muốn. Nói chung, đây là vùng đất hoang, không sống được. Nhưng so với phần đất bỏ hoang khô khan của Arập, thì đây là thiên đường thực sự, và không có gì ngạc nhiên khi nhửng người lãnh đạo tưởng tượng nó như là “vùng đất tràn trề sữa và mật ong”. Hầu hết vùng đất này đă bị người Canaan cư trú, một dân tộc khác nói ngôn ngữ Semite dă sống ở dó trong nhiều thế kỷ. Thông qua sự tiếp xúc với người Babylon, Hittite, và Ai Cập, họ hình thành một nền vẳn hóa không còn mang tính nguyên thủy nữa. Họ cũng làm nông nghiệp và thương mại. Họ biết sử dụng sắt và nghệ thuật chữ viết, họ đă sửa đổi bộ luật Hammurabi dể phù hợp với nhu cầu sông đơn giản hơn. Tín ngưỡng của họ, phần lớn cũng phát xuất từ người Babylon, ở dạng thô và duy cảm, kể cả tục hiến tê người và nạn mãi dâm trong đền thờ.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *