Chiếc bình nứt

Chiếc bình nứt

ĐỀ BÀI

Một nguời có hai chiếc bình lớn để chuyền nước. MỘI trong hai chiếc bình bị nứt nên khi gánh từ giếng về, nước trong bình chi còn một nứa. Chiếc bình lành rất hãnh diện về sự hoàn hảo của mình, cồn chiếc bình nút luồn dằn vật, cấn rứt VI không hoàn thành nhiệm vụ. Một hỏm chiếc bình nút nói với người chù: “Tôi thực sự thấy xẩu hổ về mình. Tôi muôn xin lỗi ông… Chỉ vì tôi nứt mà ông không nhộn được đầy đủ những gì xứng đấng vài công sức mà ông bò ra “Không dâu – ông chã trả lời – khi đi về ngươi có chú ý tói luông hoa bên đường hay không? Ngirơi không thấy hoa chỉ mọc bên này dường Ịĩhúi của nhà ngươi sao ? Ta đã biết được vết nứt cùa nhà ngươi nên dã gieo hạt giống hoa phía bp.n ẩy. Trong những năm qua, ta đã vun xới cho chúng và hái chúng về trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi, nhà ta có được ấm cúng và duyên dáng như thế này không ? ”

Cuộc sông của mỗi chúng ta dều có thể nhu cái binh nứt.

Anh (chị) có đồng ỷ với câu két của văn bản trên không?

BÀẪ LÀM

Con người sinh ra vón không ai hoàn hảo, và mỗi ngưửi chúng la cững đã tự chất vắn về bán thân mình không biết bao nhiêu lần trong đời? Khi chúng ta nhìn lại mình, hẳn ta sẽ thấy còn thật nhiều điều thiếu sót, những chỗ khuyết, những vết xirớc. và như thế, câu chuyện về chiếc bình nứt mà chúng ta sắp bàn duới đây chính là câu chuyện dành cho những ai chưa bao giờ thấy mình hoàn hảo.

Chuyện kể về một người có hai chiéc bình lớn đê chuyển nước. Một trong hai chiếc bình bị nút nên khi gánh từ giếng vc, nuức trong bình chỉ còn một nữa. Chiếc bình nứt vì thế mà luôn thấy dằn vặt, cắn rót, nên một ngày nó nói với người chủ nỗi xấu hổ của mình, nó xin lỗi ông vì không hoàn thành nhiệm vụ gánh nước một cách trọn vẹn. Và rồi, truóc nỗi mặc cảm của chiếc bình nứt, ngưừi chủ đă trà lòi: chính nhờ vếc nút của chiếc bình mà nước gieo xuống cho những luống hoa mọc lên, duyên dáng và xinh đẹp…

Vâng, cuộc sống của mỗi chúng ta đèu có thể như chiếc bình nút kia.

“Vết nứt” ấy lượng trung cho khiếm khuyết, cho những gì không trọn vẹn trong bản thân mỗi con Iigtrời. Nhưng cũng như chiếc bình – .dù nút mà vẫn có ích cho đòi – gieo nguồn nước cho nhũng luống hoa mọc lên. Mỗi người chúng ta – dù không hoàn hào như chiếc bình lành, nhưng ai cũng có nhũng giá trị riêng, nhĩmg đóng góp ricng cho xã hội. Chính điều đó làm nên những chỗ đứng khác nhau của mỗi con người trong cuộc đời.

Con nguời vẫn thường hay băn khoăn về bản thân, vì theo cách tự nhiên, tất cà mọi ngưài trong cuộc đời này đều yêu thích và huúng về cái đẹp, ưa chuộng sự toàn thiện, toàn mĩ. Vì thế nên khi chúng ta nhận thấy mình không hoàn hảo, thấy Itùnh có nhũng khuyết điểm, nhừng mặt hạn chế, thấy mình không băng được ngưòi ta, không được tốt đẹp như nguùi khác… chúng ta sẽ thấy khó chịu và cắn rứt – cũng như chiéc bình nứt luôn mang niềm mặc cảm khi so sánh nó với chiếc bình lành. Thật vậy, có biết bạo khiếm khuyết khiến chúng ta mặc cảm về bản thân mình. Một đôi tay không lành lặn, một giọng hát không hay, một khả năng toán học dở tệ hay một gia cảnh kém đày đủ… tát cả đối với chúng ta thật đáng buồn, thật là nhũng vct nút khó xoá bỏ. Và như thé, chúng la cứ mãi dằn vặt về bản thân mình.

Thế rihumg, chúng ta quên mất răng, đằng sau nhùng khiếm lchuyết ấy, mõi người vẫn luôn có những giá trị riêng. Nirớc chảy ra từ khe nút của chiếc bình không lành ỉặn kia đã gieo mầm sự sổng cho những luống hoa vcn đường.

Chúng ta cũng từng biếl rnộl Nguyễn Ngọc Ký dù liệt hai tay nhung vần đi học và học giỏi với những nct chữ, những con số viết ra khó nhọc từ đôi chân, ỏng trờ Ihành tấm guong chiến đấu với nghịch cảnh khôn? mệt mỏi. Từ một đôi tay không trọn vẹn, từ nỗi bất hạnh cùa số phận – từ những “vết nút”, Nguyễn Ngọc Ký đã làm được hơn rất nhiều những gì mà số phận ctã định cho ông.

Mỗi người chúng ta cũng thế, chúng ta có thể thiếu sót, khiém khuyết ừ điểm này nhưng ta vẫn còn những giá trj tót đẹp ở điểm khác. Có the bạn hát không hay, nhưng bạn có thế choi iróng. Có thể bạn không biết đánh đàn. nhưng bạn Lại là một vận động viên rnarathon rất cừ. Có thế bạn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, nhưng nhờ đó bạn biết nâng niu những niềm vui dù nhỏ rthặt nhất ở cuộc đòi. biết quý trọng và bảo vệ tình yêu thircmg giữa mình với mọi nguời xung quanh. Bời vì mọi thứ trong cuộc sống chỉ có tính tương đối, bởi vì không có gì lã “bất hạnh hoàn toàn”, “khiếm khuyết hoàn toàn” – nếu bạn biết mả rộng dôi mắt lạc quan để nhìn nhận và yêu thuvmg cuộc sống, để yêu thương và quý trọng chính bản thân mình.

Mỗi con ngưừi, đối diện với những khiếm khuyết của bàn thân, nên học cách chấp nhộn sự không hoàn háo ấy và đồng thời cần biết vinưn đến những điều tốt đẹp. Hay nói cácb khác, chúng ta cần học cách hiểu vè bãn thân, biết điểm mạnh, điểm yéu của chính mình để tự hoàn thiện, để làm nên một “ta” ngày càng tốt dẹp hom. Chúng ta sống giữa xã hội, sống vói mọi người, nôn việc ta nhìn vào nguời khác là một điều tất yếu. Nhưng ta hãy chỉ nên nhìn nguừi khác để học hỏi, dc lấy đó làm gương, làm động lực hoàn thiện bản than mình, hơn là nhìn nguừi khác rồi chỉ toàn thấy mình xấu xí, kém cỏi và cứ mãi dằn vặt trách cứ bàn thân. Một ngưài khôn ngoan là người luôn “biết nguời biết ta”, bict vè người khác và hiếu về chính mình sẽ giúp inỗi người có thái độ nhìn nhận xác đáng về nhũng ưu – khuyết của cuộc đời.

Và chúng la hãy học cách nhớ răng: cuộc sống này khỏng có ai là hoàn hão, không có gì là tuyệt đói. Chiếc bình lành tưcmg chừng rất hoàn hảo, nhung hoá ra nó “khuyết” ở chỗ không thê làm nhùng luóng hoa ven đuờng mọc lẽn. Như vậy, một cách nào đó, chiếc bình lành và chiếc bình nút dã bổ khuyét cho nhau, cùng nhau giúp ông chủ vừa có nước đầy, vừa có nhũng luống hoa xinh đẹp. Cuộc sóng cũng vậy; vì con người không ai hoàn hảo nên con nguời phải ùm đến nhau, bố khuyết cho nhau – ấy chính là một ưong nhũng điều kĩ diệu của cuộc sống. Và nếu có một ngày nào đó tất cả mọi người trong vũ trụ này đều hoàn hảo, thì có lẽ 0011 người cũng sẽ không còn khái khao vircm đến cái đẹp như con người đã và đang khát khao. Khi ắy, có lõ con người sẽ không còn càn ùm đến nhau, bải bản thân mỗi nguửi đã đù là một thế gicri hoàn hào rồi.

Và như thế, chính nhũng vết xiiức, những mành khuyết, chính sự không – hoài) – hào đã và đang duy trì vè đẹp của cuộc sống này…

Câu chuyện “Chiếc bình nút” khép lại, đê lại cho chúng ta ihật nhiều suy tư. Đối diện với những khiếm khuyết của chính inỉnh, mỗi nguời càn học cách chấp nhận, đồng (hời biết hướng đến những điều tốt đẹp của bàn thân. Bởi vì mỗi chúng ta sinh ra đều mang trong mình nhũng giá trị và khá năng vô giá. Bởi vì cuộc sóng của mổi chúng ta đều có thể như chiếc bình nứt, dù nút nhưng vẫn gieo nguồn nước cho những luống hoa mọc lên, tươi đẹp và có ích cho cuộc đời…

Triều Nguyễn Quỳnh Như Lớp 12 Văn – TỈỈPTNăng khiếu – ĐHQG TP. HCM

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *